Quyền chưa quyết định, sai quân dẫn Măng Lung ra nghỉ tạm nới quán dịch, rồi cùng chư tướng bàn
luận.
Cố Ung nói :
- Tuy là thuyết kế, nhưng cũng hay .
Gia Cát Cẩn nói :
- Binh Tào mới thua nơi Hán Xuyên, mượn ta để trả thù, chờ hai đàng đánh nhau để chúng thủ lợi . Việc này
chưa chắc đã nên làm. Từ khi qua KinhChâu, Huyền Ðức đã cưới vợ cho Vân Trường, sinh đượcmột trai,
một gái . Nay ta đến xin cầu hôn cho thế tử . Nếu chịu tức Vân Trường có ý hòa với Ðông Ngô, lúc đó sẽ
hiệp binh đánh Tào . Bằng không , sẽ cùng Tào đánh Kinh Châu .
Tôn Quyền khen phải bèn khiến Gia CátCẩn đến Kinh Châu.
Tới nơi, Vân Trường hỏi Cẩn :
- Tử Du qua có việc chi ?
Cẩn đáp :
- Tôi đến có ý kết giao hai nhà . Chúa tôi có con trai thông minh , nghe ngài có con gái tuyệt sắc, nên muốn
cầu thân. Nếu ưng thuận, chúng ta sẽ hiệp nhau đánh Tào .
Vân Trường bỗng nổi giận :
- Con gái ta ví như loài hổ, há lại gả cho loài khuyển ?
Sau đó truyền tả hữu đuổi Cẩn ra .
Cẩn về thuật lại câu chuyện.
Tôn Quyên cả giận muốn tấn binh ngay .
Bộ Chắc nói :
- Tào Tháo muốn soán Hán đã lâu, song còn sợ Lưu Bị, nay lại thuyết chúng ta đi dánh Lưu Bị, ý muốn gây
họa cho ta đó . Hơn nữa Tào Nhơn đóng binh đã lâu tại Tương Dương, đi bộ qua ló Kinh Châu rất dễ , sao
hắn không đi lấy, lại thuyết Chúa côngđộng binh ? Bấy nhiêu đó đủ thấy lòng hắn rồi . Chúa công hãy sai sứ
qua Hứa Ðô gặp Tào Tháo, bảo y sai Tào Nhơn đánh Kinh Châu trước . Vân Trường chắc sẽ tới chiếm
Phàn Thành. Vân Trường rời khỏi , Chúa công sai tướng đi lấy Kinh Châu nào khó gì .
Tôn Quân nghe lời, sai sứ đi ngỏ ý vớiTào Tháo.
Tào cả mừng bèn sai Tào Nhơn hiệp cùng Ðông Ngô chiếm lấy Kinh Châu.
Ngày kia bỗng có tin báo :
- Tào Tháo cùng Ðông Ngô đánh Kinh Châu .
Huyền Ðức thất kinh cho mời Khổng Minh đến để bàn luận.
Khổng Minh nói :
- Tôi biết mưu ấy, song Ðông Ngô mưu sĩ nhiều, chắc sẽ xúi Tào Tháo sai Tào Nhơn tấn binh trước .
Huyền Ðức hỏi :
- Vậy phải tính sao ?
Khổng Minh đáp :
- Khiến Vân Trường đi lấy Phàn Thành trước để làm cho binh Tào vỡ mật tất nó phải tan .
Huyền Ðức bèn sai Phi Thí đến nói với Vân Trường :
- Chúa công khiến tướng quân dẫn binh đánh Phàn Thành .
Vân Trường bèn sai Mê Phương dẫn quân đóng trước thành Kinh Châu. Trong lúc bàn chuyện với Phi Thí,
bỗng lửa phát cháy. Thì ra Mê Phương và Phó Sĩ Nhơn mải uống rượu nên để lửa cháy hỏa pháo. Binh khí
lương thảo đều bị thiêu rụi.
Vân Trường cả giận đòi Mê Phương và Phó Sĩ Nhơn đen quở trách truyền đem 2 người ra chém.
Phi Thí can ngăn hết lời, Vân Trường mới thôi. Sau đó, truyền hai người đem quân trấn nơi Nam Quận và
Công An. Còn mình lãnh trung quân, Mả Lương và Y Tịch làm tham mưu, Liêu Hóa đi tiên phong, Quan
Bình làm phó tướng,
tất cả kéo binh ra đi.
Khi đến Tương Dương, Tào Nhơn nghe báo có Vân Trường thì thất kinh, ý muốn cố thủ không ra đánh.
Phó tướng là Diệu Ngươn nói :
- Ðại Vương giao ước với Ðông Ngô chiếm Kinh Châu. Nay chưa đánh mà Vân Trường đã đến. Ấy là ý
muốn nạp mình cho tướng công. Tại sao Ngài lại cố thủ ?
Mãng Lũng nói :
- Vân Trường đâu phải tay thường. Hãy coi chừng !
Hạ Hầu Ðôn nói :
- Nay binh giặt mới đến, còn mệt mỏi, không đánh thì đợi chừng nào ?
Tào Nhơn nghe theo, sai Mãng Lũng thủ thành còn mình đích thân đi đánh Vân Trường.
Hai bên bố trận xong. Liêu Hòa ra khiêu chiến, Diệu Ngươi ra cự địch . Một lát, Liêu Hóa giảvờ bỏ chạy,
Diệu Ngươn lại rượt theo. Binh Kinh Châu lui lại mười dặm. Bỗng phía sau có tiếng quân hét vang, Tào
Nhơn thấy thế vội truyền lui binh cho mau. Phía sau Lưu Hóa và Quan Bình đánh tới. Binh Tào đại bại. Tào
Nhơn biết mình đã trúng kế
vội rút về Tương Dương. Ðến giữa đường thì gặp Vân Trường đang gò ngựa hoành đao chặn lại.
Tào Nhơn vỡ mật, không dám giao phong, cứ nhắm Tương Dương mà chạy riệt. Lát sau, Diệu Ngươn và
Hạ Hầu
Ðôn kéo binh về đồn, gặp Vân Trường chém cho mỗi người một đao chết tốt . Binh Tào hổn loạn, té nhào
xuống sông chết như rạ.
Tào Nhơn lui về cố thủ Phàn Thành . Còn Vân Trường chiếm được Tương Dương mở tiệc khao quân. Giữa
tiệc, Tùy Quân là Vương Phủ thưa rằng:
- Nay tuy chiếm được Tương Dương, song Lữ Mông thường hay để ý Kinh Châu, nếu kéo binh đi e bất
tiện .
Vân Trường đáp :
- Ta cũng đang lo việc ấy . Nói xong sai Vương Phủxây cất phòng hỏa đài dọc mé sông canh giử.Hễ thấy
binh Ngô kéo tới thì đốt lửa làm hiệu, ta sẽ trở về đánh bọn chúng.
Vương Phủ nói :
- Mê Phương và Phó sĩ Nhơn giữ nơi ấy, tôi e không chắc lắm. Vậy xin sai Triệu Lụy đến tiếp ứng mớian
tâm .
Vân Trường đáp :
- Triệu Lụy đang mắc lo lương thảo cũng là việc trọng. Vậy ngươi chớ lo ngại, hãy ráng làm phận sự ấy là tốt
rồi.
Nói xong sai Quan Bình sửa soạn chiến thuyền qua sông đi đánh Phàn Thành.
Tào Nhơn lui về giữ Phàn Thành bèn viết thư báo cho Tào Tháo ở Hứa Ðô xin thêm viện binh.
Tào xem thư cả kinh, nói với Vu Cấm :
- Tương Dương mất, Phàn Thành đang lâm nguy. Ngươi phải đem binh đi tiếp cứu gấp .
Nói xong sai Bàng Ðức đi tiên chuông trong đạo quân của Vu Cấm, trực chỉ Phàn Thành 

Hồi 74

Bàng Ðức khiêng hòm tử chiến
Vân Trường xổ nước thắng quân
Tào Tháo thấy Bàng Ðức xin đi thì cả mừng, bèn phong cho Vu Cấm làm Chinh Nam trung quân, Bàng
Ðức làm Chinh Tây Ðô tiên phuông, kéo quân ra Phàn Thành.
Lúc ấy, Ðổng Hoành và Ðổng Siêu nói với Vu Cấm :
- Tướng quân đi giải vây cho Phan Thành, sao lại đem người ấy theo ?
Vu Cấm hỏi :
- Người nào ?
Ðổng Hoành đáp :
- Bàng Ðức là thủ hạ của Mã Siêu, hiện Mã Siêu làm quan Tây Thục, anh ruột Bàng Ðức là Bàng Chu cũng
làm quan bên ấy, lẽ nào y quên anh, quên chúa cũ ?
Vu Cấm nghe tin, vội vã vào thưa với Tào Tháo.
Tào liền đòi Bàng Ðức đến lấy ấnlại, trao người khác.
Bàng Ðức hỏi :
- Tôi chưa ra sức, tại sao đại vương lại đổi ý vậy ?
Tào Tháo đáp :
- Không phải tôi nghi tướng quân, nhưnganh tướng quân hiện ở bên Thục, lại Mã Siêu hiệnđang phò Lưu
Bị, nên
nếu tướng quân đi thì không khỏi mang tiếng với ba quân .
Bàng Ðức nghe nói, cởi hết áo mũ, khóc đến chảy máu mắt, nói :
- Tôi mong ơn Ðại Vương mà chưa trả nghĩa. Anh tôi trước kia vì chị dâu ngang ngược , tôi đã chém chị tôi
. Tình anh em đã dứt . Còn MãSiêu từ khi thất thủ , mỗi kẻ một phương , tìm thờ một chúa, thế là nghĩa cũ
đã tuyệt không còn liên tưởng gì nữa.
Tào Tháo thấy Bàng Ðức cólòng trung nghĩa nên cứ để cho đi.
Qua bữa sau, Bàng Ðức đóng chiếc hòm để giữa nhà . Các quan lấy làm lạ hỏi thì Bàng Ðức thưa :
- Tôi qua Phàn Thành thề quyết ăn thua với Vân Trường. Nếu không giết được y, tôi ắt chết, nên sắm hòm
sẵn đó . Bàng Ðức lại kêu vợ con lại mà trăn trối áo não. Ai nấy khóc ròng.
Quân sĩ thay vậy vào thưa với Tào Tháo.
Tào Tháo mừng rú :
- Bàng Ðức trung dũng như vậy, ta còn sợ gì .
Giả Hủ thưa :
- Nay Bàng Ðức quyết tử với Vân Trường tôi lấy làm lo. Quan Công là tên mưu trí có dư, nếu liều e Bàng
Ðức thiệt mạng .
Tào Tháo nghe phải bèn viết lệnh đemcho Bàng Ðức, nói rằng :
- Chớ nên khinh binh. Liệu đánh được thì đánh, bằng không thì lui binh .
Bàng Ðức nhận lệnh nói với Vu Cấm :
- Sá gì Vân Trường. Ta sẽ làm cho y danh bại một phen .
Vu Cấm đáp :
- Ðại vương là bậc mưu trí. Lời ngài đáng lấy làm kinh nghiệm .
Bàng Ðức không nói nữa, cứ thúc quân thẳng đến Phàn Thành.
Vân Trường bỗng được tin báo có Vu Cấm và Bàng Ðức cầm bảy đạo binh tinh nhuệ, lại khiêng theo cái
hòm, miệng nói lời vô lễ, quyết tử chiến với mình thì cả giận, tóc râu dựng lên nói :
- Oai danh ta vang lừng trong thiên hạ, BàngÐức là thằng con nít sao lại hổn xược thế .
Nói xong, khiến Quan Bình đến phá Phàn Thành, còn mình đánh với Bàng Ðức.
Quan Bình thưa :
- Xin cha để con chống với hắn. Cha như núi thái sơn chống với viên sỏi làm chi .
Quan Công nói :
- Vậy con hãy đi trước coi !
Thấy Bàng Ðức đem theo lá cờ thêuchữ "Nam An Bàng Ðức" , theo sau là cái hòm,Quan Bình nạt lớn :
- Bàng Ðức là tên khản chúa !
Bàng Ðức quay hỏi quân sĩ :
- Thằng nào đó ?
Quân sĩ thưa :
- Ðó là Quan Bình, con nuôi Quan Công .
Bàng Ðức cả giận, nạt lớn :
- Cút đi ! Ta đến để lấy đầu Vân Trường. Ngươi ra làm gi ?
Quan Bình cả giận thúc ngựa tới đâm liều. Bàng Ðức đánh với Quan Bình hơn 30 hiệp mà không phân thắng
bại.
Hai bên về nghỉ. Có kẻ vào báo, Quan Công nổi giận bèn sai Liêu Hoá ra đánh Phàn Thành, còn mình đánh
với Bàng Ðức.
Bàng Ðức xông ra, hét lớn :
- Ta đến để lấy đầu ngươi. Sợ ngươi không tin, ta mang theo cái hòm đó. Nếu sợ chết, hãy xuống ngựamà
đầu hàng ! Quan Công nổi giận :
- Mi là tên tiễu tốt. Ta chỉ tiếc cây thanh long đao của ta phải chém đầu ngươi . Thật không xứng đáng với
oai danh của nó .
Nói dứt lời , bèn vung đao vụt ngựa . Hai bên đánh nhau dư trăm hiệp mà chưa phân tháng bại. Ai nay đều
sửng sốt . Bên trại Ngụy, Vu Cấm sợ Bàng Ðức có sơ thất bèn gióng kèn thâu binh.
Bàng Ðức về nói với chư tướng :
- Quan Công nổi tiếng anh hùng, nay ta mới tin đó .
Quan Công trở về trại rồi, Quan Bình nói :
- Xưa có câu : " Bò con không biệt sợ cọp ". Dầu cha có chém được y đi nữa thì y cũng chỉ là đứa vô
danh .
Quan Công đáp :
- Nếu không giết được y cha không hả giận. Con đừng nhiều lời !
Qua hôm sau, Quan Công kéo binh tới, Bàng Ðức cũng xua binh chống cự. Hai bên đánh đến 50 hiệp.
Bàng Ðức giả vờ thua, quất ngựa chạy. Vân Trường giục ngựa rượt theo.
Quan Bình thấy cha bay ngựa đuổi Bàng Ðức, vội nói : "Bàng Ðức bấn lén cha đấy "
Vừa dứt lời thì mũi tên găm vào cánh tay Vân Trường.
Quan Bình thâu binh phò Quan Công về trại. Ðến nơi, Bình nhổ mũi tên ra, Quun Công cười, nói :
- Con chớ lo ! Cha sẽ dùng kế bắt nó .
Vu Cấm và Bàng Ðức thấy Quan Côngbị tên thì cả mừng, nên đến khiêu chiến nữa. nhưngkhông ai ra, nghĩ
rằng Quan Công đã bị thương nặng, bènkéo quân đến đóng ở phía Bắc Phàn Thành.
Thấy Vu Cấm rời trại, Quan Công chưa rõ mưu gì, nhìn Phàn Thành thấy cờ xí lộn xộn, và phía Bắc vàm
sông có quân mã trú đóng.
Một lúc lâu, Vân Trường hỏi tả hũu :
- Ðây là đâu ?
Có tiếng thưa lớn :
- Dạ, cửa Khoái Khẩu .
Quan Công cười :
- Vu Cấm phen này sẽ bị ta bắt sống .
Khi ấy nhằm tháng tám, trời mưa. Vân Trường sai sắm sửa thuyền bè.
Thấy v